học tiếng việt mỗi ngày

33% GOOD (3 votes)

Chào mọi người.

Hôm nay mình có một số câu dành cho các bạn:

----------

Văn viết:

Hôm nay thời tiết đẹp quá. Trời không nắng, không  mưa và nhiều mây. Tôi muốn đi chơi. Bạn có muốn đi với tôi không?

Văn nói:

Nay trời đẹp ghê. Không nắng, không mưa, trời ui ui. Muốn đi chơi. Có ai đi với mình không? :)

----------

Như các bạn thấy, 2 câu trên có cùng một nghĩa. Nhưng câu của văn viết thì lịch sự và nghiêm túc hơn câu của văn nói. Khi bạn nói chuyện với người Việt, bạn có thể sử dụng văn nói để nghe tự nhiên hơn.

Thân chào. Hẹn gặp lần sau.

 

 

 

 

Comments

SoulKeeper profile picture SoulKeeperSeptember 2011

Chào bạn,

Trước hết, cảm ơn thiện ý của bạn khi tạo bài viết này!

Tuy nhiên. theo ý kiến của mình, 2 ví dụ bạn đưa ra chưa thật sự hợp lý. Nếu bạn nói rằng, 2 cách nói trên mang lại hiệu quả khác nhau thì mình đồng ý nhưng nếu nói "câu văn nói" và "câu văn viết" thì hoàn toàn sai. Trên thực tế, văn nói không khác văn viết. Dù là nói hay viết thì người sử dụng Tiếng Việt đều phải có sự hiểu biết nhất định về ngữ pháp và ngôn từ Tiếng Việt. Ít nhất là phải hiểu rõ về vốn từ mà mình biết và luôn sử dụng câu cú đủ Chủ - vị (theo như cách nói của ông cha ta là nói có đầu có đuôi). Ví dụ 2 mà theo bạn là "Văn nói" hoàn toàn sai về ngữ pháp và từ vựng. Câu thiếu chủ ngữ và dùng từ....lạ:  "ui ui". Bên cạnh đó, khi nói chuyện dùng văn tự nhiên hơn là không sai nhưng không có nghĩa rằng văn nói cho phép người sử dụng được tùy biến trong việc sử dụng ngữ pháp và ngôn từ. Ngữ pháp -  trong đó cơ bản nhất là việc sử dụng cấu trúc đủ thành phần chủ vị góp phần diễn đạt chuẩn xác, mạch lạc về ngữ nghĩa và lịch sự về văn hóa. Dù là văn nói nhưng không thể nói với người lớn và nói trống không được (thiếu chủ ngữ). Kể cả với bạn bè cũng k nên lạm dụng việc nói trống không, sử dụng câu có chủ ngữ thể hiện thái độ tôn trọng đối với người đag nói chuyện và tôn trọng chính ngôn ngữ mẹ đẻ của mình cũng như "đẳng cấp văn hóa" của chính mình. Văn nói chỉ có thể khác văn viết ở cách xưng hô: Bạn- Cậu - Ấy- Mày... Tôi- Tao- Mình- Tớ... hay là các từ phụ hoặc bổ ngữ: Xấu như ma - Xấu cứ như là ma, Không sao - Chẳng sao...Đó là sự khác biệt cần nhận thức được rõ!

Mình thậm chí đã nghĩ rằng bài viết này do một sinh viên nước ngoài chia sẻ về tiếng Việt cho bạn bè quốc tế . Hy vọng những góp ý của mình có ích cho bạn. Tiếng Việt của chúng ta rất giàu và đẹp!!! Hãy dùng sao cho xứng đáng là tiếng mẹ đẻ :):):)

Thân,

V.L.L

HuynhNam profile picture HuynhNamSeptember 2011

Mình thấy bạn lấy ví dụ thứ 2 không thực sự sát với câu trên. Một câu trang trọng, lịch sự và một câu thường ngày mà không có một điểm chung nào như vậy sẽ rất khó để người mới học có thể nắm bắt và phân biệt